MỘT MÌNH TRƯỚC BIỂN – Lan Phương Diễn Ngâm



MỘT MÌNH TRƯỚC BIỂN
Thơ : Nguyễn Minh
Ngâm thơ : Lan Phương

Sao không về Đà Nẵng hỡi em?
Để chiều nay chỉ mình anh thẫn thờ trước biển
Tìm nụ cười em loang trên từng cánh bông muống tím
Tìm hơi ấm bàn tay lặng lẽ tỏa sang nhau

Sao chỉ mình anh trước biển chiều nay?
Có phải tại thủy triều vội vàng xóa tên chúng mình trên cát?
Anh nghĩ về cánh chim thiên di cuối trời phiêu bạt
Em có biết tại sao con sóng bạc trắng đầu?

Sao em không về nghe biển gọi tên nhau?
Có nhớ mảnh trăng bồng bềnh trên sóng nước?
Trong tình yêu không có khái niệm lỗ lời – Hơn thua – Được mất
Mà lòng biển đau cứ quặn sóng nhói tim anh

Anh cột câu thơ vào tím thẫm ánh hoàng hôn
Để chậm đêm buông, để biển đỡ mênh mông hoang vắng
Có bao giờ em neo hồn mình vào nốt lặng?
Trong bản giao hưởng tình nhiều cung bậc xót đau

Xin em lần cuối cùng cho anh được viết lại tên nhau
Trong thương nhớ trào dâng
Trong trái tim chưa lành vết thương vẫn một đời khát khao cháy bỏng
Cho anh được hát ru em bằng ngọt ngào êm đềm tiếng sóng
Như thầm thĩ ngàn năm hàng dương uống gió hát ru bờ

Đà Nẵng: 16/03/2019
Nguyễn Minh

Xem Thêm: https://trichdanhay.net/tho-hay/

Nguồn: https://trichdanhay.net/