Mũi Cà Mau – Những bài thơ đi cùng năm tháng (Xuân Diệu)



Xuân Diệu sáng tác bài thơ Mũi Cà Mau tháng 10 năm 1960, nằm trong tập Mũi Cà Mau- Cầm tay (xuất bản năm 1962). Bài thơ tìm cảm hứng trong cuộc đấu tranh thống nhất tổ quốc. Tác giả đã viết về Mũi Cà Mau, miền đất cuối cùng của miền Nam, cũng là nơi xa xôi nhất của Tổ quốc.
Khác với những vùng ven biển miền Trung khô cằn, “đất mặn đồng chua, cày lên sỏi đá” , Cà Mau được thiên nhiên ưu đãi cho một hệ thống sông ngòi dày đặt… Và cũng nhờ thế mà lượng phù sa của song đã bồi đắp cho mảnh đất này trở nên màu mỡ, trù phú vô cùng. Tác giả đã mượn một hình ảnh hết sức đặc trưng để nói về Cà Mau. Đó là cây đuớc! Ở Cà Mau thì đước nhiều vô kể…Chúng có một sức sống mãnh liệt nên dù mọc trên đất phèn hay đất mặn cũng có thể tồn tại và phát triển được. Cây đước quen thuộc và bình dị ấy, lại có them chút thô kệch với “rễ ngang mình” đã được Xuân Diệu đem vào thơ… Làm cho thi vị vô cùng! Hình ảnh rừng đước xanh thẳm trùng điệp với bộ rễ mọc từ thân rũ loà xoà xuống đất đã trở nên thật đẹp, thật sinh động! Những nhánh rễ đã được tác giả nhân hoá thành “nghìn tay” trổ xuống để “ôm đất nước” … Đây thật sự là một hình ảnh thơ độc đáo và giàu sức gợi. Xuân Diệu đã thổi chính tình cảm của mình vào cho cây đước, làm đước cũng thành ra yêu quê hương, yêu xứ sở như tác giả.

Xem Thêm: https://trichdanhay.net/tho-hay/

Nguồn: https://trichdanhay.net/