Ngâm thơ: Nhớ mái trường xưa – NSƯT Minh Phương & NSƯT Văn Chương



Tác giả: Đặng Phàn

Tôi lại viết bài ca mừng trường tôi 5 tuổi
Mới sinh ra mà đã trưởng thành
Mừng quê hương, mừng chị mừng anh
Mừng con cháu của Thiên Vương Phù Đổng

Đất Tuyên Hoa đồi cao lộng gió
Mà dịu hiền như sông nước mùa thu
Lúc trăng sao nhớ buổi mây mù
Khi khôn lớn nào ai quên thuở bé

Bốn mươi tuổi về trồng hoa quê mẹ
Vun mầm xanh những tâm hồn thơ trẻ
Giữa tiếng bom gầm đạn xé sờn chi
Nhớ buổi ban sơ trường lớp có gì
Nhưng có Đảng, có dân làm nên tất cả

Lúc mới đến trường như còn xa lạ
Tôi về đây với cả tình thương
Của bà con hợp tác xã Thiết Sơn
Của đồng chí, của mẹ hiền, cháu nhỏ

Quên sao được những tháng ngày gian khó
Lấp hố bom xây lớp dựng trường
Nắng dãi mửa dầu đâu ngại gió sương
Trong bom đạn nào ai sờn trí

Đông Hương đó nơi mục tiêu của Mỹ
Đồng Rút đây bom đạn nổ vang rền
Cả thầy trò lặn lội ngày đêm
Giành với địch từng tấm tranh, thanh gỗ

Cho các em có nơi ăn chốn ở
Có lớp, có hầm nên quên hết gian nguy
Thương đàn em thiếu thốn trăm bề
Quyết không để em nào bỏ học

lên Ngư Hóa đèo cao, núi dốc
Vượt thác ghềnh đưa củ sắn về xuôi
Cho em tôi khi gạo đã hết rồi
Củ sắn nhỏ, ôi tình thương rộng lớn
Trong gian khổ khó khăn thiếu thốn
Bát chè xanh, củ khoai chuối đậm tình
Của mẹ hiền, chị cả, của các anh
Chắt chiu lại cho em tôi ấm dạ

Ai quên được những giờ đầu dạy hóa
Bảng tuần hoàn vẽ trên giấy xi măng
Và các em học toàn, học văn
Qua đóm lửa, dưới ánh mờ pháo sáng

Bom đạn rú, giọng thầy càng sang sảng
Tiếng hát các em át cả tiếng bom
Nhớ các thầy vượt núi qua sông
Vào Đồng Hới, Quảng Ninh mượn sách

Đêm đã khuya có giáo viên trằn trọc
Suy nghĩ hoài về bài giảng ngày mai
Lập luận, chứng minh, gợi ý, chữa bài
Cho tinh giản mà càng vững chắc

Thầy cô giáo trong sao đêm vằng cặc
Cùng các em bón lúa tưới ngô
Ai bảo rằng đất Tuyên Hóa cằn khô
Lúa sáu tấn, đây ngô ba tấn bảy

Thầy cô giáo sớm hôm lo giảng dạy
Trưa và chiều say ngắm bắn máy bay
Khẩu thượng liên anh âu yếm đêm ngày
Trong giấc mơ hạ con ma thần sấm

Càng gian khổ tình quê càng ấm
Trong khó khăn tình đồng chí thêm nồng
Rời mái trường bao nỗi nhớ mong
Thương em nhỏ, nhớ đồng bào đồng chí

Trong giấc mơ nghe tiếng ai thủ thỉ
Tiếng nói tâm tình, tiếng nói thân thương
Nghe dào dạt tiếng gọi quê hương
Nghe tha thiết mỗi đường đi nước bước

Tôi nhớ rõ quê hương tôi mồn một
Từng nẻo đường, ngọn núi, khúc sông
Đây Cảnh, Phù, Văn, Tiến, Châu, Phong
Đó Mai, Đức, Thuận, Đồng, Lê, Kim, Thạch
Thanh, Hương, Lâm núi đồi xa cách
Và Cao, Ngư trùng điệp núi rừng
Quê hương ơi! Trăm mến nghìn thương
Dang rộng cánh tay ôm vào lòng tất cả
Ngày không hẹn lại về Tuyên Hóa
Góp sức hèn xây dựng quê hương
Ngắm đàn em hôm sớm đến trường
Muốn trở lại cái thời tươi trẻ
Lời tâm sự nhắn về quê mẹ
Ngày mỗi ngày sông núi nở hoa
Tình quê hương mãi mãi đậm đà

Xem Thêm: https://trichdanhay.net/tho-hay/

Nguồn: https://trichdanhay.net/