Thơ Tình Mưa – Những Bài Thơ Tình Buồn Bất Chợt Về Mưa Hay Nhất

Nếu như mưa sớm là những cơn mưa thích cợt đùa và mưa chiều là cơn mưa đoàn tụ, là tấm thảm bạc mỏng manh khóa lại ngày dài bên bữa cơm gia đình, với những tiếng cười vui thì mưa đêm lại là những tiếng thở dài vùi sâu trong mớ tâm tư với làn khói thuốc. Ta đã từng yêu những loài mưa khuya như yêu chính những nỗi đau của cuộc tình đầu. Nay, trong cái bộn bề của dĩ vãng và rung động của người nào khác, mưa đã không còn mang vị mặn của đại dương một thuở chìm vào đáy mắt người thương! (Nơi nào cho lòng yêu những cơn mưa!?)

Và rồi sau bài thơ tình buồn về mưa, mưa của yêu thương, thì hôm nay mình lục lại bài cũ thấy vài bài chưa được tổng hợp trong bài trước, nên bây giờ mình sẽ tổng hợp lại thành một chùm thơ về mưa nữa cho các bạn tiện xem. Mưa là những nỗi buồn chẳng thể nói được nên lời, mưa luôn là điều gì đó rất đặc biệt với những gã cô đơn như chúng ta. Và hôm nay, để giải tỏa những cảm xúc lạ lùng ấy, mời các bạn cùng xem qua và thưởng thức những bài thơ về mưa cô đơn và rất tâm trạng sau đây. Hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và yêu mến những bài thơ tình lãng mạn về mưa này. Chúc các bạn có những phút giây thật tuyệt bên những dòng thơ về mưa ngập tràn cảm xúc!

thoi-tiet-3-ngay-tu-08-01-16

Em ngồi đợi cơn mưa mùa hạ
Góc quán quen nắng gắt trưa hè
Ký ức nào, cơn mưa rất lạ
Của một thời hai đứa chung che

Người thành phố thưa dần nắng cháy!
Gái cố đô đong đếm hạt sầu
Sông ngàn tuổi con sông còn chảy
Mây mười lăm bạc trắng mái đầu

Em tìm anh, dư tình thuở ấy
Anh nơi nào sao chẳng về đây
À đây rồi, cơn mưa đầu hạ
Mưa rì rào nghiêng ngả hàng cây

Ký ức cũ khô cằn bỏng rát
Ngột ngạt buồn, nắng đổ mồ hôi
Nắng hanh khô hương tình cũ nát
Mưa không về, nắng mãi người ơi…
(Huỳnh Minh Nhật)

Có loài mưa mang tên người em gái
Đã mấy mùa rơi mãi chẳng hề thôi
Gió lặng rồi mà mây vẫn cứ trôi
Loài mưa ấy buồn tháng năm nức nở

Đôi khi nhớ những buổi đầu gặp gỡ
Nước mắt rơi trong nuối tiếc âm thầm
Và đôi khi giữa hai đầu nỗi nhớ
Khóc chia lìa ướt đẫm tự trong tâm

Mưa tháng năm như rất đỗi nhẹ nhàng
Mà phố ướt trong tâm hồn lầy lội
Chút yêu thương nấp sau làn gió thổi
Có loài mưa than thở tận chân trời

Mưa chiều nay luyến nhớ thuở ban xa
Gợi năm tháng cô đơn đời vồn vã
Hạt mưa rơi ướt áo người xa lạ
Dìu ta đi những bước chẳng yên bình…
(Huỳnh Minh Nhật)

Tháng bảy về sắp sửa khát tình ngâu
Gió heo may khơi khói thuốc buồn rầu
Tôi lơ đễnh bước sầu mang gót hạ
Giấu phiến hồn rong viễn phố mùa xa

Tôi nhớ về cái thuở chúng tôi đi
Về mùa thu hai đứa đã phân ly
Tôi phác họa một chân dung tưởng tượng:
“Chúng tôi vui trên những ngã ba đường”

Tháng bảy này dắt mưa về chốn lạ
Phút giao mùa nhưng rõ rệt “rất thu”
Mưa trắng xóa có giận hờn xô cửa?
Sao hồn tôi băng giá ngập sương mù

Chúng tôi vui bước dạo mùa phố ấy
Riêng tôi về buồn nặng nửa hai mang
Khăn trắng tiếc trong phòng không ổ khóa
Mặc thời gian đối thoại với thời gian…
(Huỳnh Minh Nhật)

Mưa lại về trên những ngả đường quen
Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi
Hạ độ này đã thơm mùi tháng mới
Vẫn ngập ngừng chới với thuở vào yêu

Gốc phượng xưa gục đổ dưới hiên chiều
Đứng liêu xiêu giữa màn mưa tầm tã
Bờ môi em ướp hương tình mùa hạ
Có nghe gầy trên những phiến chân qua?

Và em ơi… nơi ấy cuối trời xa,
Mỗi lần mưa có ngập tràn thổn thức;
Có thương quá những hôm chiều rạo rực;
Có bồi hồi… day dứt ở trong tim?

Những loài ve cứ mải miết đi tìm
Mà quên mất mình đã sầu da diết
Như trong mắt gã si tình em biết,
Tháng năm qua mưa có ngớt bao giờ…

Tôi đã già để viết những niềm mơ
Chỉ luyến thương cho một thời xa ngái
Lỡ mai đây bến đời không gặp lại:
– Có chạnh lòng… ái ngại nhớ về nhau?…
(Huỳnh Minh Nhật)

Thuở ấy em mười tám
Nào có biết mộng mơ
Tim gầy chưa ngấn lệ
Anh chưa từng làm thơ

Rồi một ngày mưa rớt
Nắng len vào mắt nâu
Anh đem tình yêu đến
Là một vết hằn sâu

Thế là mình chung đôi
Hoa thắm bỗng tươi màu
Hoàng hôn buông tiếng hát
Gợi mộng tình mai sau

Qua mấy mùa phượng nở
Hướng đời chợt thênh thang
Em thấy lòng lo sợ
Khóc cho niềm riêng mang

Tình phai theo ngày tháng
Anh biền biệt trời xa
Theo tàn thu lá đổ
Bỏ lại ngày hôm qua

Nếu biết thế ngày xưa
Khi anh đến tỏ tình
Như cơn mưa đầu ngõ
Em trả về lặng thinh

Giờ riêng em, anh ơi!
Chơi vơi mảnh tim gầy
Thu qua rồi thu chết
Chỉ lá về ngang đây

Giờ mình em đơn côi
Đi về phía chân trời
Hoàng hôn buông lặng lẽ
Ôm nỗi lòng đầy vơi…

tho-tinh-mua-giet-mot-mua-trang

Tháng tư này, em đã dậy hay chưa?
Hay gió xuân đang còn ru em ngủ
Dậy đi thôi, gọi mưa về phố cũ
Đừng lạnh lùng để lòng phố bơ vơ

Ta chờ em, chờ trong cả cơn mơ
Ta chờ đợi từng cơn mưa rả rích
Trời chuyển mình giã từ xuân nặng trịch
Đón hạ về, và em đó, tháng tư…

Em lại về để tiễn một người đi
Gió trở chiều, cánh thiên di lưu lạc
Câu yêu thương người vội trao người khác
Khúc tự tình ngơ ngác gợi tình xưa

Gió vợi sầu ru cành lá thoi đưa
Phố chênh vênh một nỗi buồn chưa dứt
Ta lênh đênh tiếng yêu hoài thổn thức
Tháng tư này, về ôm ấp hồn ta…

Ta tìm em, tìm mãi tháng ngày qua
Chiếc áo trắng lạc giữa ngàn áo trắng
Đâu ngọt ngào nơi cõi tình cay đắng
Thôi ngậm ngùi, lặng lẽ kiếp phù vân…
(Huỳnh Minh Nhật)

Nắng trôi qua vùng cao rực cháy
Em đi về quên tóc tơ riêng
Khép áo giấu làn hương mười bảy
Ta loay hoay gió cuốn lên tìm

Cơn mưa cũ ướt mềm vai áo
Nhớ nhung nào gõ nhịp trong tim
Dốc đường thoảng dư hương mờ ảo
Dã quỳ xanh nép bụi im lìm

Ta khao khát tiếng yêu mùa hạ
Để tắm mình trong mắt em yêu
Môi hôn trao thuở nào vụng dại
Thời gian đưa ngưng đọng trời chiều

Hạ mùa này xác xơ mắt lá
Câu thơ buồn ta viết hôm kia
Cung đàn buông âm trầm rất lạ
Như khóc thương một nỗi chia lìa

Hạ bây giờ riêng ta đứng đợi
Dáng em về gót mịn chân qua
Chợt nhạt nhòa người xa vời vợi
Biết bao giờ kỷ niệm phôi pha?

Chút luyến tiếc còn vương làn tóc
Ta đợi chờ mùa hạ lại sang
Âm vang nào nghe như tiếng khóc
Đêm nay buồn, nặng nửa ta mang
(Huỳnh Minh Nhật)

Ngày em đi mưa về trên ngõ vắng
Anh chẳng nói gì để nắng đến bên em
Về với căn phòng then chốt treo rèm
Chôn niềm yêu giấu vào nơi thầm lặng

Anh biết anh không nhẹ nhàng như nắng
Để tình em yên ắng lúc yêu anh
Nên em đi tìm một khoảng trời xanh
Anh câm lặng thôi đành ôm niềm nhớ

Rồi một ngày quá khứ về bỡ ngỡ
Anh tìm về con ngõ cũ ngày xưa
Vẫn hàng cây vẫn mãi những ngày mưa
Vẫn nhớ thương, vẫn bóng hình xưa cũ
(Huỳnh Minh Nhật)

9, Hờn Anh

Có phải hờn anh mắt nhỏ cay
Buồn ôm lấy trọn suốt trong ngày
Vì sao nỡ hẹn rồi không tới
Bỏ gió chiều khua chiếc lá bay

Trách hỏi vì sao nắng cũng rơi
Mang mây phủ lấp cả vòm trời
Cho hoa héo rụng ngoài sân trước
Để chạm hồn em khiến nhớ khơi

Có phải rằng anh quá hững hờ
Hay do bé giận trách vu vơ
Mà thôi chắc tại vì mưa đó
Mới để người ta bỏ nhỏ chờ

Giận khiến làm cho giấc chẳng nồng
Sầu còn đọng lại quá mênh mông
Rồi dâng mắt chạm pha cùng lệ
Giấc ngủ về đêm thổn thức lòng!
(Tuyết Trang)

Gửi em một áng thơ tình
Và xin một phút giây mình bên nhau
Hạ về giăng ngập thương đau
Ve kêu phượng nhớ gợi sầu mênh mang

Đâu rồi cái thuở tình hoang
Và đâu một cõi thênh thang nắng hồng
Ta ngồi ta đợi ta trông
Mơ về ký ức mặn nồng ngày xưa

Người về nơi ấy chiều mưa
Và người có nhớ ngày xưa hỡi người?
Mưa về cây cỏ xanh tươi
Mà lòng thắt quặn nụ cười không vui

Chiều nay xót ruột ngậm ngùi
Xa rồi giấc mộng ngọt bùi, đành thôi!
Chim bay mỏi cánh lưng đồi
Hỏi nàng Tôn nữ, vì sao xa rời?
(Huỳnh Minh Nhật)

anh-hai-huoc2264

Tháng mười đến nhẹ nhàng gõ cửa
Kéo về đây những đợt mưa chiều
Thu phố vắng cô đơn mấy độ?
Để ân tình hóa vết phong rêu

Khói thuốc trắng lạnh lùng im vắng
Phố bây chừ không bóng mây bay
Bởi trời đất khoác khăn choàng xám
Đông tạ tàn mới rụng chiều nay

Tháng mười đến, không lời mừng gọi
Bản nhạc nào khuấy động hoang vu?
Những loài chim bay đi tìm nắng
Ta đứng đây nuốt cả sa mù

Đông nơi này rét gầy vai áo
Phố ước ao lọn gió nhu mì
Người thương hỡi nhớ nhung mấy độ?
Để bây chừ lạc khúc tình si

Mai thức dậy, trời xanh nắng đổ
Chắc tim ta vẫn nặng u hoài
Ai đem cả mùa đông xuống phố?
Chia cho đời chút lạnh tàn phai!
(Huỳnh Minh Nhật)

12, Ta Trả Cho Nhau

Ta trả cho nhau món ân tình ngày đó
Những đêm dài vò võ trắng dòng thơ
Trả cho nhau day dứt một câu chờ
Để mỏi mòn bao năm mơ tháng đợi

Trả cho nhau mấy mùa trăng diệu vợi
Ta lãng quên rồi, sợi nhớ sợi thương
Quên đi nhau giá lạnh giữa đêm trường
Để không chạnh lòng trên con phố vắng

Trả cho nhau một khung trời mưa nắng
Hẹn một đời xây trọn nhịp cầu duyên
Trong đêm dài quên giấc mộng thần tiên
Buông rơi giấc nồng say ngày xa vắng

Trả cho nhau chân trời buồn không nắng
Áng mây trôi ảm đạm một quãng đời
Có đau lòng cũng một thoáng chiều rơi
Thế gian này bao tiếng ru chìm nổi…

Trả cho nhau những nẻo về đơn lối
Phố mưa chiều ướt đẫm trái tim côi
Trời vào đông gieo giá lạnh chẳng thôi
Hãy quên hết kỷ niệm thời hoang dại…

Trả cho nhau cuộc đời này nhiều lắm
Bao nhiêu là nỗi nhớ với yêu thương
Dẫu có đem nước mắt ướt đêm trường
Đem cay đắng cả đời này chưa dứt…
(Tuyết Trang)

Tôi trở về con phố cũ hoàng hôn
Qua góc quán liêu xiêu gầy xác lá
Phố thân quen bỗng bây chừ xa lạ
Có lạc không? Hay thiếu một điều gì…

Tôi về đây nghe phố hát thầm thì
Mồi điếu thuốc chân tìm trong hoang hoải
Chiều hò hẹn mơ dấu thời vụng dại
Kỷ niệm nào xa ngái những mùa qua

Gió dạt dào gọi mãi bóng hình xa
Trời trở lạnh mưa rạt rào khắp lối
Giọt lệ đầy thấm mòn trên mái ngói
Hóa rêu xanh phong kín gót chân sầu

Tôi trở về mà chẳng thấy người đâu
Hay đã lỡ mối tình duyên một thuở
Mắt ai rưng màu hoa tim tím nhớ
Có thương người mòn mỏi đứng chờ mong?

Tôi về đây dư hương giấu trong lòng
Thu kín lối, phố chuyển mình như thể
Độ tan tầm người ta đông như thế
Ấy vậy mà… vẫn thiếu một bàn chân…
(Huỳnh Minh Nhật)

14, Nhớ Chiều Xa

Chiều buồn mây xám buốt mưa đông
Cơn gió ngẩn ngơ ước nắng hồng
Người người hối hả vui phố thị
Lặng lẽ bóng ai phía ngược dòng.

Bừng lên bao kỷ niệm chốn này
Một chiều xa lắm giữa heo may
Áo trắng chờ ai nơi góc phố
Thả rơi hương tóc theo gió bay.

Chợt nhớ vần thơ thi sỹ Hàn
Bâng khuâng như ngân phím tơ đàn
“Em điên – em xé toang hơi gió” (*)
Gieo tình vương vấn bước lang thang …
(Tuyết Trang)

Mưa – Giọt nước – Thấu vào tim
Gió – Tóc Bay – Lạnh Vai Gầy
Hiên – Che Chắn – Hoa quỳnh nở
Đẹp lạ lùng – Sắc trắng tinh khôi

Đêm – Lạnh ngắt – Có ai không ?
Khuya – Vắng vẻ – Một ánh đèn
Khói – Nặng nề – Rơi nhè nhẹ
Cười một mình – Đôi mắt cay cay

Mưa một mình đêm thâu rơi lã chã
Gió điên cuồng cuốn lấy lạnh bờ vai
Hoa Quỳnh kia giông tố nở cho ai ?
Sao âm thầm nở vào giờ lặng lẽ

Đêm đông lạnh ngắt chẳng tiếng xe
Khuya lạnh tanh ánh đèn nơi ấy
Khói bỗng nặng rơi trên dòng thơ nhẹ
Sao miệng cười ánh mắt chẳng vui tươi
(Huỳnh Minh Nhật)

Đó là vài bài thơ tình về mưa hay mình muốn gửi đến các bạn, hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và yêu mến những áng thơ về mưa rất tâm trạng và buồn lãng mạn vừa rồi. Đây chỉ là một trong rất nhiều những bài thơ hay về mưa và những chùm thơ về mưa mang nhiều tâm trạng, cảm xúc trong kho thơ của Minh Nhật, hãy khám phá thêm nhiều hơn những bài thơ về mưa tâm trạng khác các bạn nhé!

Note: Những dòng stt về mưa hay

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog TrichDanHay.VN. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Bạn có thích bài viết “Thơ Tình Mưa – Những Bài Thơ Tình Buồn Bất Chợt Về Mưa Hay Nhất” thuộc chuyên mục Thơ Buồn Tình Yêu của Trích Dẫn Hay Blog không? Nếu thích, hãy thường xuyên ghé thăm blog của tôi để đón đọc những bài viết mới nhất nhé ♡ !